Đọc hiểu truyện: Mùi rơm rạ quê mình

Đọc bài văn sau và trả lời câu hỏi:

MÙI RƠM RẠ QUÊ MÌNH

Ngọc Bích

​(1) Tôi sinh ra từ một vùng sâu vùng xa ở bưng biền Đồng Tháp, lớn lên giữa hương đồng cỏ nội. Nơi tôi sống ruộng lúa không hẳn là thẳng cánh cò bay mà đủ ngan ngát mùi rơm rạ sau mỗi mùa gặt.

​(2) Đối với những người sinh ra và lớn lên ở thôn quê thì dường như cánh đồng đã trở thành một phần ký ức chẳng thể nào quên, bởi nó gắn liền với tuổi thơ – phần thời gian trong trẻo nhất của một đời người.

​(3) Trong ký ức của tôi, bức tranh đồng quê sống động một cách kỳ lạ. Đó là những sân phơi trải đầy lúa vàng, tụi con nít vẫn hay đi tới đi lui trên những thảm lúa ngoài sân để lúa mau khô, những bước chân nhỏ xinh in ngang dọc trên đệm lúa vàng. Chúng bước nhanh thật nhanh để tránh cái nắng trên đầu và cái nóng hừng hực dưới chân. Ngày mùa trong tôi còn là những ụ rơm, nhánh rạ trơ ra sau vụ gặt. Đâu đâu cũng thấy rơm rạ ngút ngàn, vàng những lối đi.

​(4) Tôi thương cái mùi rơm rạ quê mình. Nó cứ thoang thoảng rồi loang dần, quấn chặt vào sống mũi. Mùi rơm rạ là mùi của đồng ruộng, mùi của mồ hôi ba ngày vác cuốc ra đồng, mùi của niềm vui mùa lúa trúng, mùi nỗi buồn nơi khoé mắt mẹ sau mỗi vụ thất thu.

​(5) Nồi cơm mới thơm lừng, không những thơm bởi hạt gạo mà còn vì được đun bằng bếp rơm, lửa cháy bùng, cơm sôi ùng ục. Đó là cái mùi cứ phảng phất theo tôi, để rồi những tháng năm sau đó tôi đi khắp mọi miền, đi qua những đồng lúa xanh tít mắt bất chợt nhớ đến mùi thơm ấy, mùi hương của rơm rạ và mùi của chén gạo thơm hương lúa mới. Cái mùi ấy ngan ngát trong lồng ngực không dễ quên của biết bao con người lớn lên từ ruộng đồng như tôi.

​(6) […] Tôi lớn lên giữa mùi rơm rạ quê hương, mấy đứa bạn tôi giờ mỗi đứa một nơi. Có đứa qua xứ Tây Đô lập nghiệp, có đứa đi làm dâu tận vùng miệt thứ Cà Mau. Còn tôi… sống và làm việc ở phố thị xa hoa, đêm đêm nhớ nhà, nhớ mùi rơm rạ mà bật khóc. Chao ôi, cái mùi rạ nồng nồng khó tả.

​(7) Mỗi lần về nhà đúng mùa gặt lúa, tôi hít lấy một hơi thật sâu như muốn nuốt hết cái không khí ấy, nhớ về mình còn là đứa trẻ của những tháng năm xưa. Những tháng năm đầu trần ngồi máy kéo ra đồng nghịch rơm, những tháng năm còn được nằm trọn trong vòng tay của ba mẹ.

​(8) Có sợi rơm nào bay theo gió vương qua cành lá non, phảng phất hương vị của mùa mới, mùa của yêu thương, ước vọng và hy vọng. Tôi mang theo những khát khao, những ước mơ của mình gửi vào hương vị đó để thấy ấm áp, góp nhặt yêu thương cho riêng mình.

​(9) Những kí ức tuổi thơ gắn liền với mùi rơm rạ quê hương bỗng chốc ùa về làm cho con đường đến sân bay trở nên ngắn ngủi. Tôi và anh tài xế công nghệ kia tạm gác lại những ký ức miền Tây thân thương của mình để hoà vào nhịp sống hối hả. Tôi tin là nó chỉ tạm lắng lại trong tâm thức mỗi người rồi đến khi gặp người “rà đúng tần số” hoặc đôi khi chỉ cần nhắc về hai tiếng miền Tây thì những ký ức thân thương ấy lại ào ạt ùa về. Đã là tuổi thơ, là quê hương thì làm sao mà quên cho được.

(Nhiều tác giả, Nghĩa tình miền Tây, NXB Hồng Đức, 2022, tr. 41-44)

Đọc hiểu truyện: Mùi rơm rạ quê mình

Câu 1: Tác giả đã lựa chọn những hình ảnh gì để thể hiện và gửi gắm tình yêu quê hương sâu sắc của mình?

Click vào đây để xem đáp án

Tác giả đã lựa chọn những hình ảnh gần gũi, thân thuộc để thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc:

– Mùi rơm rạ: Hương thơm đặc trưng của đồng quê, gợi lên ký ức tuổi thơ, tình cảm gắn bó với quê hương.
– Cánh đồng lúa: Nơi gắn liền với cuộc sống của người dân quê, với niềm vui mùa lúa trúng và nỗi buồn thất thu.
– Bếp rơm, nồi cơm sôi: Biểu tượng của cuộc sống giản dị, ấm áp trong gia đình.
– Những ụ rơm, nhánh rạ: Gợi lại hình ảnh quen thuộc của làng quê sau mùa gặt, tạo nên không gian yên bình.
– Ký ức tuổi thơ: Những trò chơi, những ngày rong ruổi trên cánh đồng, những khoảnh khắc bên ba mẹ – tất cả đều khắc sâu trong tâm hồn tác giả.

Câu 2: Chỉ ra yếu tố tự sự và yếu tố trữ tình trong văn bản?

Click vào đây để xem đáp án
– Yếu tố tự sự: Xuất hiện trong cách tác giả kể lại những kỷ niệm tuổi thơ, cuộc sống nơi quê nhà và hành trình xa quê. Ví dụ: “Tôi sinh ra từ một vùng sâu vùng xa ở bưng biền Đồng Tháp…” Đó là những sân phơi trải đầy lúa vàng, tụi con nít vẫn hay đi tới đi lui trên những thảm lúa ngoài sân để lúa mau khô, những bước chân nhỏ xinh in ngang dọc trên đệm lúa vàng. Chúng bước nhanh thật nhanh để tránh cái nắng trên đầu và cái nắng hừng hực dưới chân”.
– Yếu tố trữ tình: Thể hiện qua cảm xúc nhớ nhung, yêu thương dành cho quê hương. Ví dụ: “Tôi thương cái mùi rơm rạ quê mình. Nó cứ thoang thoảng rồi loang dần, quấn chặt vào sống mũi.”

Câu 3: Người viết đã sử dụng những từ ngữ nào để thể hiện cảm xúc về quê hương trong đoạn văn sau:

“Tôi lớn lên giữa mùi rơm rạ quê hương, mấy đứa bạn tôi giờ mỗi đứa một nơi. Có đứa qua xứ Tây Đô lập nghiệp, có đứa đi làm dâu tận vùng miệt thứ Cà Mau. Còn tôi… sống và làm việc ở phố thị xa hoa, đêm đêm nhớ nhà, nhớ mùi rơm rạ mà bật khóc. Chao ôi, cái mùi rạ nồng nồng khó tả”.

Click vào đây để xem đáp án
Trong đoạn văn trích dẫn, người viết đã sử dụng các từ ngữ như “nhớ nhà”,”nhớ mùi rơm rạ”,”bật khóc” để thể hiện cảm xúc về quê hương.

Câu 4: Xác định chủ đề của văn bản?

Click vào đây để xem đáp án
Chủ đề của văn bản: Tình yêu sâu sắc với quê hương qua những ký ức tuổi thơ, đặc biệt là hình ảnh mùi rơm rạ – biểu tượng cho sự gắn bó, thương nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn.

Câu 5: Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn văn sau:

“Tôi thương cái mùi rơm rạ quê mình. Nó cứ thoang thoảng rồi loang dần, quấn chặt vào sống mũi. Mùi rơm rạ là mùi của đồng ruộng, mùi của mồ hôi ba ngày vác cuốc ra đồng, mùi của niềm vui mùa lúa trúng, mùi nỗi buồn nơi khoé mắt mẹ sau mỗi vụ thất thu”.

Click vào đây để xem đáp án
– Biện pháp tu từ được sử dụng: Điệp ngữ (lặp lại cụm từ “Mùi rơm rạ là mùi của…”)
– Tác dụng: Nhấn mạnh sự gắn bó chặt chẽ của tác giả với hương thơm đặc trưng của quê hương, đồng thời làm cho câu văn có nhịp điệu, tạo cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc.

Câu 6: Bài học học sâu sắc nhất sau khi đọc xong văn bản?

Click vào đây để xem đáp án

Bài học sâu sắc nhất rút ra từ văn bản:

– Quê hương luôn là cội nguồn của mỗi con người, dù đi xa vẫn không thể nào quên.
– Những ký ức tuổi thơ gắn với quê hương chính là động lực giúp ta vững bước trên hành trình cuộc sống.
– Hãy luôn trân trọng, giữ gìn những giá trị giản dị nhưng thiêng liêng của quê nhà.

Câu 7: Anh/chị có đồng tình với quan điểm của tác giả rằng: những ký ức “chỉ tạm lắng lại trong tâm thức mỗi người” bởi “đã là tuổi thơ, là quê hương thì làm sao mà quên cho được”? Vì sao?

Click vào đây để xem đáp án
Em hoàn toàn đồng tình với quan điểm của tác giả rằng những ký ức tuổi thơ và quê hương “chỉ tạm lắng lại trong tâm thức mỗi người” bởi đó là những điều không thể nào quên. Khi đi xa, con người thường bận rộn với cuộc sống mới, nhưng chỉ cần một chút gợi nhắc – một hình ảnh, một mùi hương hay một câu chuyện – thì tất cả ký ức sẽ ào ạt ùa về. Quê hương là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là cội nguồn của mỗi người, dù có đi đâu cũng luôn đau đáu nhớ về.

Câu 8: Trong văn bản, tác giả đã đã gửi vào ký ức tuổi thơ “những khát khao, những ước mơ” để “thấy ấm áp, góp nhặt yêu thương cho riêng mình”. Còn với anh/chị, kí ức tuổi thơ có ý nghĩa gì trong cuộc sống con người? Hãy viết câu trả lời trong một đoạn văn từ 8 – 10 dòng.

Click vào đây để xem đáp án
Ký ức tuổi thơ có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Đó không chỉ là những kỷ niệm đẹp đẽ mà còn là nguồn động viên, giúp ta vững tin khi đối mặt với khó khăn. Những ngày tháng vô tư, hồn nhiên trong vòng tay gia đình, bạn bè là hành trang tinh thần quý giá, nhắc nhở ta về giá trị của tình thân và quê hương. Khi trưởng thành, ký ức tuổi thơ giúp ta tìm lại sự bình yên giữa bộn bề cuộc sống, đồng thời tiếp thêm động lực để trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *