Đọc câu chuyện sau và trả lời các câu hỏi bên dưới:
TAM ĐẠI CON GÀ
Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ”, đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt. Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy con trẻ.
Một hôm, dạy sách Tam thiên tự, sau chữ “tước” là chim sẻ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Dủ dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy vậy, trong lòng vẫn thấp thỏm.
Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào:
– Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy:
– Chết chửa! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì”?
Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa”, nhưng nhanh trí thầy vội nói gỡ:
– Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tôi dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia”.
Nhà chủ càng không hiểu, hỏi:
– Tam đại con gà nghĩa làm sao?
– Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!(Theo Trương Chính – Phong Châu, Tiếng cười dân gian Việt Nam, NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1986)

Câu 1 (0,5 điểm). Truyện thuộc thể loại nào?
A. Truyện đồng thoại
B. Truyện cổ tích
C. Truyện cười
D. Truyện ngụ ngôn
Câu 2 (0,5 điểm). Nhân vật chính trong truyện là ai?
A. Thổ công
B. Thầy đồ
C. Ông chủ nhà
D. Lũ học trò
Câu 3 (0,5 điểm). Chi tiết thầy đồ bảo học trò đọc khẽ câu “Dủ dỉ là con dù dì” có ý nghĩa gì?
A. Có ý che giấu, không để người khác học lỏm
B. Thể hiện sự ngụy biện, chống chế cho sai lầm của mình
C. Thể hiện sự dốt nát, mê tín của thầy đồ
D. Đây là biểu hiện cho sự thận trọng muốn che giấu cái dốt của mình.
Câu 4 (0,5 điểm). Nội dung được đề cập trong câu chuyện nhằm mục đích gì?
A. Kể lại câu chuyện
B. Phê phán sự coi thường của người cha đối với thầy đồ
C. Phê phán thói dốt nát và sĩ diện hão của ông thầy đồ xưa
D. Phê phán thói hư, tật xấu của thầy đồ xưa
Câu 5 (0,5 điểm). Các tình huống trong câu chuyện được bố trí như thế nào?
A. Theo lối giảm dần
B. Theo hướng ngang bằng
C. Theo lối tăng cấp
D. Không theo trật tự nào
Câu 6 (0,5 điểm). Có ý kiến cho rằng: “Truyện “Tam đại con gà” có kết cấu ngắn gọn, chặt chẽ chỉ xoay quanh chữ “kê” mà tính xấu được bộc lộ, bị đem ra cười”. Theo em, ý kiến trên đúng hay sai?
A. Đúng B. Sai
Câu 7 (0,5 điểm). Em hiểu thế nào về nghĩa của từ “Thổ công”?
A. Vị thần trông coi về sự sống.
B. Vị thần trông coi việc bếp núc trong gia đình.
C. Vị thần trông coi nhà cửa, đất cát gia đình.
D. Vị thần se duyên đôi lứa.
Câu 8 (0,5 điểm). Nghĩa hàm ẩn trong lời biện bạch của thầy đồ: “Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tôi dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia” là gì?
A. Thầy đồ dốt, keo kiệt, chỉ biết giữ cho riêng mình.
B. Thầy đồ đã dốt còn lười nhác, không chịu học hỏi.
C. Thầy đồ dốt nhưng lại rất nhanh trí, khéo léo trong việc che đậy sự dốt nát.
D. Thầy đồ dốt nhưng lại không phải là người giấu dốt.
Câu 9 (1,0 điểm). Theo em, bản thân mỗi người có nên giấu dốt không? Vì sao?
Câu 10 (1,0 điểm). Em hãy nêu bài học rút ra cho bản thân sau khi đọc câu chuyện trên?

