Đọc hiểu truyện Mợ Du của Nguyên Hồng

Đọc văn bản sau:

MỢ DU

(Nguyên Hồng)

(Lược phần đầu: Sau cuộc hôn nhân sắp đặt, mợ Du sống với cậu Du không hạnh phúc. Họ bỏ nhau và mợ Du phải rời bỏ quê hương, không được nuôi con, vào Vinh kiếm sống. Nhớ con, mợ tìm về quê. Để được gặp con – Dũng, mợ đã nhờ nhân vật tôi – cậu bé An – giúp đỡ).

May quá, tôi vừa tới cửa nhà cậu Du thì thằng Dũng ở trong nhà đâm bổ ra gọi hàng mía. Nó không để tôi nói thêm với nó một nhời, chạy theo tôi ngay và luôn luôn bắt tôi đưa xem đồng hào đôi mới.

Chúng tôi vừa mới đến cổng vườn nhà ông Hào, mợ Du ở một bụi râm bụt lao sầm ra, ôm chặt lấy thằng Dũng vừa nức nở kêu tên Dũng:

– Dũng! Dũng! Dũng con ơi!

Mợ bế xốc Dũng lên, đẩy cánh cổng chạy vào trong cùng vườn. Tôi theo vào. Mợ Du đặt Dũng xuống đất, mợ quỳ hẳn đầu gối, hai tay choàng lấy người Dũng. Vẫn cái giọng nghẹn ngào ấy:

– Dũng! Dũng! Dũng có nhớ mợ không! Bà có đánh Dũng không? Cậu có bênh Dũng không? Dũng có nhớ mợ không? Có thương mợ không?

Dũng không đáp, ngả đầu vào vai mẹ mếu máo:

– Hự! Hự… mợ về nhà với con cơ…

Mợ Du hôn hít vào má, vào trán, vào cằm Dũng rồi khóc nức nở:

– Giời ơi! Giời ơi! Mợ chết mất! Dũng ơi! Dũng ơi!

Ánh trăng vằng vặc đã gội tràn trề xuống hai gương mặt đầm đìa nước mắt áp lên nhau và hai mái tóc ngắn dài trộn lẫn với nhau. Hương hoa cau và hoa lý sáng và ấm đã xao xuyến lên bởi những tiếng khóc dồn dập vỡ lở ở một góc vườn, rì rì tiếng dế.

Tôi dần thấy nghẹn ở cổ. Tôi phải bưng lấy mặt và quay đi chỗ khác: “Mợ ơi! Mợ ơi!”.

Đằng kia Dũng cũng: “Mợ ơi! Mợ ơi!”.

Tiếng khóc của Dũng và cả chính tiếng khóc của tôi càng xé lòng tôi ra.

Chợt mợ Du đứng vùng lên, hất mạnh mớ tóc xõa ra đằng sau.

Thoáng cái, mắt mợ quắc lên sáng ngời và gương mặt trắng mát của mợ tái hẳn đi. Mợ cắn chặt môi dưới, lắc mạnh đầu luôn mấy cái. Ánh trăng càng chảy cuồn cuộn trong những đợt tóc đen ánh trở nên hung dài chấm gót của mợ Dũng.

Mắt người mẹ khốn nạn, mắt đứa con đầy đọa và mắt tôi đắm vào nhau không biết trong bao nhiêu phút, yên lặng và tê mê…

Một lúc sau, mợ Dũng dắt Dũng ra ngoài vườn. Tôi chực chạy ra hè trước, mợ vội chạy theo, kéo tôi lại. Mợ, một tay nắm tay Dũng, một tay xoa đầu tôi, giọng khàn khàn và vẫn nghẹn ngào:

– An và em Dũng về nhà nhé. Mấy hôm nữa mợ lại về. Mợ đã dặn ông Hào rồi đấy, An và Dũng muốn thức ăn gì thì ăn.

Nói đoạn, mợ cúi xuống lại hôn hít vào trán, vào má vào cổ, vào gáy Dũng.

Toàn thân tôi lại rung chuyển trước sự quyến luyến này.

(Lược phần cuối: Từ đó trở đi mỗi lần mợ Dũng trở về nhân vật tôi đều giúp hai mẹ con gặp nhau. Sau mười bảy, mười tám năm, nhân vật tôi tình cờ biết câu chuyện về mợ Du khi mợ đã qua đời. Di vật cuối cùng mợ Du để lại chính là bức thư và tấm ảnh chụp chung với Dũng cùng với nỗi nhớ con được ghi chú đằng sau bức ảnh)

(Trích Những truyện hay viết cho thiếu nhi, NXB Kim Đồng, 2021, tr 113-115)

Đọc hiểu truyện Mợ Du của Nguyên Hồng

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm). Xác định và nêu đấu hiệu nhận biết ngôi kể trong văn bản.

Click vào đây để xem đáp án

– Ngôi kể trong văn bản: ngôi thứ nhất.
– Dấu hiệu nhận biết ngôi kể trong văn bản: Người kể chuyện xưng tôi

Câu 2 (0,75 điểm). Liệt kê những từ ngữ thể hiện tâm trạng của nhân vật tôi khi chứng kiến cuộc gặp gỡ của hai mẹ con mợ Du.

Click vào đây để xem đáp án

Những từ ngữ thể hiện tâm trạng của nhân vật tôi khi chứng kiến cuộc 0,75 gặp gỡ của hai mẹ con mợ Du: dần thấy nghẹn ở cổ; phải bưng lấy mặt và quay đi chỗ khác; tiếng khóc; xé lòng tôi; mắt tôi đắm vào; toàn thân rung chuyển

Câu 3 (0,75 điểm). Chỉ ra lời người kể chuyện và lời nhân vật trong đoạn trích sau:

Dũng không đáp, ngả đầu vào vai mẹ mếu máo:

– Hự! Hự… mợ về nhà với con cơ…

Mợ Du hôn hít vào má, vào trán, vào cằm Dũng rồi khóc nức nở:

– Giời ơi! Giời ơi! Mợ chết mất! Dũng ơi! Dũng ơi!

Click vào đây để xem đáp án

– Lời người kể chuyện và lời từng nhân vật trong đoạn trích sau đây:
– Lời người kể chuyện

+ Dũng không đáp, ngả đầu vào vai mẹ mếu máo.

+ Mợ Du hôn rối rít vào má, vào trán, vào cằm Dũng rồi khóc nức nở.

– Lời nhân vật.

+ Lời nhân vật Dũng: Hư! Hự… mợ về nhà với con cơ

+ Lời nhân vật mà Du: Giời ơi! Giời ơi! Mợ chết mất Dũng ơi! Dũng ơi!

Câu 4 (0.75 điểm). Nêu tác dụng của việc sử dụng câu hỏi trong đoạn trích sau:

Dũng! Dũng! Dũng có nhớ mợ không! Bà có đánh Dũng không? Cậu có bênh Dũng không? Dũng có nhớ mợ không? Có thương mợ không?

Click vào đây để xem đáp án

Tác dụng của việc sử dụng câu hỏi trong đoạn trích:

+ Tạo giọng điệu dồn dập, tha thiết.

+ Khắc hoạ cảm xúc lo lắng, quan tâm, yêu thương của mẹ Du dành cho con.

+ Thể hiện sự đồng cảm, yêu thương, trận trọng của nhà văn.

Câu 5 (0.75 điểm). Phân tích hiệu quả chi tiết ánh trăng trong văn bản.

Click vào đây để xem đáp án

– Chi tiết ảnh trăng xuất hiện hai lần trong văn bản:

+ Ánh trăng vằng vặc đã gội tràn trề xuống hai gương mặt đầm đìa nước mắt áp lên nhau và hai mái tóc ngắn dài trộn lẫn với nhau.

+ Ánh trăng càng chảy cuồn cuộn trong những đợt tóc đen ánh trở nên hung dài chấm gót của mợ Dũng.

– Hiệu quả

+ Tạo cách diễn đạt sinh động, ấn tượng, giàu sức gợi; tăng sự liên kết cho văn bản

+ Khắc hoạ vẻ đẹp của thiên nhiên thơ mộng, có hồn như đồng cảm với niềm xúc động của hai mẹ con trong cuộc gặp gỡ; thể hiện tình cảm tha thiết, mãnh liệt của hai mẹ con mẹ Du trong cuộc gặp gỡ.

Câu 6 (0,5 điểm). Từ cuộc gặp gỡ của hai mẹ con mợ Du trong văn bản, em hãy chia sẻ một vài suy nghĩ về vai trò của tỉnh cảm gia đình đối với mỗi người. (Trình bày khoảng 5 – 7 dòng.)

Click vào đây để xem đáp án

Cuộc gặp gỡ của hai mẹ con mợ Du xúc động, tràn đầy tình yêu thương xem lẫn xót xa, đau đớn.

HS chia sẻ một vài suy nghĩ về vai trò của tình cảm gia đình. Sau đây là một vài gợi ý: là tình cảm gắn bỏ thiêng liêng với con người; là điểm tựa tinh thần: là nguồn cổ vũ lớn lao…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bói Bài Hàng Ngày